CẢ ĐỜI TẦM THƯỜNG, TỰ NHỦ VÔ THƯỜNG – YANG’S OWL

Bản gốc: 最怕你一生碌碌无为,还以为自己平凡可贵

Lời mở đầu.

Bạn đam mê du lịch. Bạn nhiều lần lên mạng xã hội đăng trạng thái: “Linh hồn hoặc thể xác, một trong hai phải vào cuộc”. Nhưng rất lâu sau đó bạn nhận ra, cả linh hồn và thể xác của bạn đều “vào giấc ngủ”

Bạn thích được tự do. Đến cả trang cá nhân cũng viết “Cuộc sống không chỉ có những bộn bề trước mắt, còn có thơ ca và những chuyến đi”. Nhưng mỗi khi nghĩ đến chuyến đi xa xôi vạn dặm, cuối cùng bạn vẫn chọn tạm bợ qua ngày.

Bạn muốn được bền vững. Bạn luôn thể hiện mình là người dễ hài lòng, yên ổn, “trời cao biển rộng, hoa nở xuân về”. Nhưng thực tế khiến bạn từ từ hiểu ra, “bền vững” trong đời bạn, thật ra là nghèo bền vững.

Bạn nói bạn muốn ngủ sớm dậy sớm, cất công chuẩn bị rất nhiều kế hoạch thật chi tiết, trang trí thật đẹp dán ở đầu giường. Đến khi bạn nằm xuống lại ngủ không được, xem điện thoại một chút, xem mạng xã hội một chút, hai ba chút thành 3 giờ sáng…

Bạn nói bạn phải đọc nhiều sách, cố gắng học hỏi nhiều hơn để được thăng chức tăng lương. Nhưng sau khi bạn mua hàng tá sách chuyên ngành, lật tới lật lui cũng dừng lại ở trang đầu tiên. Nhiều nhặn lắm thì chụp một tấm ảnh, viết thêm mấy câu đạo lý, thể hiện bản thân rất cố gắng học hành.

Bạn nói bạn muốn gầy như lá liễu, vậy mà khi thấy đồ ăn ngon lại như hổ đói mèo vồ. Bạn ăn một bữa no nê, còn đăng lên trang cá nhân, ghi chú: “Mình phải yêu bản thân cho ra trò”

Đến khi bạn nhận thức được người khác có cuộc sống tốt hơn bạn, xinh đẹp hơn bạn, kiếm nhiều tiền hơn bạn, may mắn hơn bạn, bạn lại than thân trách phận. Bạn trách ông trời không cho bạn những ưu điểm nổi trội để bù vào phần năng lực kiếm tiền và năng lực giao tiếp bị thiếu sót; bạn oán trách cuộc đời, bạn bảo mình đã nhìn thấu hồng trần, nhưng cuộc đời bạn vẫn không khá lên. Có lẽ chính bạn cũng không rõ là bạn thật sự sinh nhầm thời hay do mình suy nghĩ lung tung.

Bạn vừa hổ thẹn bản thân không bằng người khác, lại vừa than trách số phận được một mất mười. Bạn không cam tâm mình thua kém người ta, nhưng lại thờ ơ như không. Bạn đố kị người ta tài giỏi hơn bạn, mỉa mai cuộc sống phong phú của họ. Bạn muốn trở thành kẻ xuất chúng, lại sợ mình kì dị khác người.

Bạn mang tư tưởng của một gã khổng lồ, lại hành động như người tí hon. Hành trình trưởng thành của bạn như một trò chơi, vừa vui vừa chán. Nói khó nghe hơn, bạn lười như heo nhưng lại không thể thảnh thơi như một chú heo vô tư vô lo.

Có thể bạn sẽ biện minh cho bản thân rằng tính bạn không thích tranh giành, rằng mình xuôi theo dòng chảy cuộc sống. Nhưng sự thật bạn hiểu rất rõ, xem tiền bạc như phù du sẽ thoải mái hơn “thức khuya hơn chó, dậy sớm hơn gà, cày như trâu như ngựa, ăn không bằng heo” . Bạn cũng hiểu rằng bản thân muốn tự do tự tại sẽ sung sướng hơn việc cực khổ tu tâm dưỡng tính, nghiêm khắc với bản thân; và khi bạn khẳng định bản thân chỉ thích bình thản, không màng thế sự dĩ nhiên sẽ khiến bạn đặc biệt hơn những người “miệt mài ngày đêm, quên ăn quên ngủ” ngoài kia bội phần.

Nhưng đằng sau tất cả những sự bình thản, sung sướng, thoải mái, dị biệt là sự trốn tránh, hoang tâm vọng tưởng, từ bỏ nỗ lực, ngồi chờ sung rụng.

Bạn à, rõ ràng bạn chưa đủ cố gắng, nên mới lấy cảm xúc làm bộ làm tịch. Bởi vì khi bạn khoác lên chiếc áo cảm xúc bên ngoài áp lực, trách nhiệm, gánh nặng, bạn mới có thể tự an ủi nghèo có cái sướng của nghèo. Tương tự như khi bạn không đủ cật lực, không đủ năng lực, bạn mới nói “tôi không thèm thôi”, “cái đó không đáng”,”tôi sao cũng được”….

Nhưng nếu bạn tiếp tục phớt lờ những sự thật tàn nhẫn này, tiếp tục lười nhác, bạn mãi mãi không có tư cách chỉ tay chỉ chân với cuộc đời, mãi mãi không thể trách thế giới này nợ bạn bất cứ thứ gì.

Thực tế thì tuổi trẻ đã cho chúng ta rất nhiều đãi ngộ. Khi nó đưa chúng ta vào ngõ cụt cũng sẽ cho chúng ta thời gian để bước ra. Nhưng luôn có một số người sẽ chọn ngồi dựa tường chờ chết trong ngõ. Dù bạn có dựng lều, bày một cái chén, người qua kẻ lại bố thí trong chốc lát, cũng không thay đổi được sự thật đó chỉ là một ngõ cụt.

Bạn cần phải có ước muốn, cuộc sống mới biết nên cho bạn cái gì. Rất nhiều lúc, bởi vì yêu cầu của bạn quá thấp, dục vọng quá ít, hoặc thái độ quá thản nhiên, nên ông trời nghĩ bạn không cần gì cả, và bạn vẫn trắng tay.

Tôi muốn nhắc nhở bạn rằng, khi bạn 20, 30 tuổi, trừ việc tuổi trẻ chẳng còn lại bao nhiêu, bạn không có gì trong tay cũng rất thường tình. Nhưng những năm tháng thanh xuân ít ỏi còn lại ấy sẽ quyết định bạn trở thành người như thế nào mai sau.

Nói cách khác, mờ nhạt hay kiệt xuất, đều do bạn cho phép bản thân buông thả mới nên cớ sự.

Hiện thực không hề như bạn mong muốn, trên đời đầy rẫy những trở ngại, thế thì đã làm sao? Bạn chỉ có thể nói với nó: “Ở đâu vui thì mình đến”, và tiếp tục nỗ lực làm tốt việc của mình.

Bạn sẽ từ từ nhận ra, con người chỉ có thể dựa vào cố gắng của bản thân đến hơi thở cuối cùng. Một khi bạn đã có thành tích, cả thế giới sẽ hòa vào hào quang của bạn.

LƯU Ý: Mình không sở hữu bản quyền, cũng chưa xin phép tác giả, mình không đăng lại mà chỉ dịch “chui” để mang những câu chuyện đến với mọi người. Vui lòng không re-up dưới mọi hình thức. Nếu thấy thích hãy share trực tiếp link blog giúp mình. Cảm ơn!

BỎ NHỎ: Nếu bạn muốn đọc tiếng Trung có thể inbox Instagram bunnysis520 để order ủng hộ cho tác giả ạ!